Một người lính Mỹ trở về từ chiến trường Việt Nam…
Vừa xuống sân bay,anh gọi điện về cho ba mẹ
“Thưa ba mẹ…con đã trở về…”
“Ơn Chúa,con vô cùng yêu quí,hãy về nhà mình ngay lập tức,ba mẹ muốn
nhìn thấy con..”
“Con còn có một người bạn đi cùng nữa,và con muốn ba mẹ đón nhận bạn
ấy như người trong nhà”
“Một người bạn ư?Thật là tuyệt vời !”
“Nhưng bạn ấy không phải là một người bình thường,bạn ấy bị cụt một tay
và một chân”
“Ồ,con yên quí,có lẽ ..con nên ….gửi bạn vào một trại thương binh nào đó,và
bạn con có thể tự tìm được cách sống chăng?”
Người lính im lặng và cúp máy….
Bốn ngày sau,ba mẹ anh nhận được giấy báo của cảnh sát,con trai của ông
bà đã nhảy lầu tự tử.”Tại sao lại vô lí như vậy?Nó có gia đình,nó lại vừa
được trở về từ cõi chết..”
Hai ông bà vội vàng lái xe đến đồn cảnh sát,vừa bước chân vào chỗ để
xác,hai người kinh ngạc dừng bước…
Con trai của họ,bị cụt một chân và một tay…..
Truyền thuyết về trái Đào.
Lâu lắm rồi ở miền Bắc Trung Quốc nọ có một làng nhỏ nằm heo hút trên
một ngọn núi cao chỉ vài gia đình sống ở đó.Trong làng ấy có một chàng trai
dũng cảm với trái tim tấm lòng nhân hậu tên là Đào tử. Mọi nguời trong làng
đều rất yêu mến chàng. Cũng ở trong làng ấy có một cô gái tên là Tiểu Mỹ.
Tiểu Mỹ xinh đẹp, thông minh lại đàn hay hát giỏi. Đào Tử coi Tiểu Mỹ như
em gái mình. Họ hay cùng nhau nói chuyện và ca hát, dần dần họ yêu nhau
từ lúc nào cũng không hay. Tiểu Mỹ và Đào tử yêu nhau lắm nhưng khổ một
nỗi Tiểu Mỹ lại là một nàng tiên và chẳng bao lâu nữa sẽ phải về trời. Do
Tiểu Mỹ rất yêu Đào Tử nàng không muốn làm chàng đau khổ cho nên một
hôm Tiểu Mỹ lạnh lùng nói với Đào Tử rằng:Thực ra người mà em yêu phải
là người cực kỳ dũng cảm, nhưng anh lại không khống chế nổi tình cảm của
em điều này cho thấy anh không phải là người dũng cảm nhất. Khi nào anh
trở nên dũng cảm nhất em sẽ quay lai với anh.Thế rồi từ đó họ không gặp
nhau nữa.
Lời nói của Tiểu Mỹ in sâu vào trong lòng Đào Tử.Chàng ở vào thế tiến thoái
luỡng nan:Yêu Tiểu Mỹ nhưng nàng không yêu, cố quên nàng đi nhưng
không quên nổi.Trái tim chàng lúc đập rộn ràng lúc thì băng giá. Khuôn mặt
chàng đã mất dần màu máu,trái tim chàng đã bị cứng lại. Một hôm họ tình
cờ gặp nhau Đào Tử nói cho Tiểu Mỹ nỗi đau khổ của mình, chàng nói với
Tiểu Mỹ:’”Trái tim anh đã băng giá và khô cứng.anh rất yêu em, anh yêu em
bao nhiêu thì tim cứng bấy nhiêu. Anh không tin là em không yêu anh, anh
chỉ muốn xem xem, trái tim em có phải vì Tình yêu mà cũng băng giá. “Sống
trên cõi đời này không còn ý nghĩa gì đối với đôi trai gái này cho nên họ cùng
móc trái tim của mình ra cho nhau xem và cùng chết. Nguời dân cùng làng vì
cảm động trước mối tình của đôi trai gái cho nên đã chôn hai người cùng với
nhau. Cùng đêm đó có một trận mưa lớn suốt đêm,dân làng nghe thấy có
tiếng nói chuyện ở ngoài đường cái nhưng chẳng ai dám ra xem là có
chuyện gi? Thế rồi sáng hôm sau, trên ngôi mộ của đôi trai gái mọc lêm một
cái cây nhỏ, trên cây mọc đầy những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt. Hoá ra
là xác của Đào Tử mọc thành cái cây .Dân làng vì để tưởng nhớ tới Đào Tử
chàng trai dũng cảm đã lấy tên chàng đặt cho cái cây ấy. Còn về Tiểu
Mỹ,nàng đã hoá thành nhũng bông hoa màu hồng ấy. Sau khi chết linh hồn
của nàng bay về trời nhưng nàng vẫn còn lưu luyến với mối tình ở duới trần
gian Vương mẫu nương nương cảm động trước tình cảm ấy đã phong cho
nàng cái tên Đào hoa nương nương tượng trưng cho Tình yêu.
Hè năm đó, trên cái cây ấy kết đày những quả có có hình trái tim gắn liền
với nhau.Những người biết câu chuyện này thường sợ cây Đào đau cho nên
họ đợi cho quả Đào có màu đỏ và trở nên mềm thì mới ăn. Kỳ thứ trong quả
Đào còn có một cái hạt cứng bảo vệ trái tim đã hoá đá.
Từ năm đó trở đi nguời dân ở đây coi hoa Đào là loại hoa tượng trưng cho
Tình yêu, gỗ của cây Đào dùng làm bùa tránh tà.
Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được
Ngày xưa ở 1 vùng thôn xóm kia, co’ 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh
đẹp.Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ
chồng…Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi chuyện trong nhà rất chu đáo.Mọi
người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na…Trong vùng ko ít
đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp…Trong số đó có tên yêu cô đến
điên cuồng…Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối…Hắn từ yêu hóa
ra căm hận.Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã ko giữ tròn trinh tiết của
người vợ,la` 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh…Tin đồn cứ truyền khắn nơi
trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi.Rồi tin đồn cũng tới tai
bà mẹ chồng của cô.Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô…Ko thể nào chịu nổi
những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn
lắm …1 lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết Cái chết của cô làm
cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn ko hay về cô vô cùng ân hận và hối
lỗi…Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt…hắn tìm đến cụ già nhất làng và là
người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông 1 lời khuyên.Cụ già
nghe xong mọi chuyện ko nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng.Cụ xé
chiếc gối và thả xuống.Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng.Cụ già
bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối.Hắn ngạc nhiên
lắm,vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ .Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói:
-Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, ko thể
nào lấy lại được.Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được
TRÁI TIM – BỘ ÓC VÀ CÁI LƯỠI
Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ
nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.
Trái tim: “Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho
ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn,
cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được.”
Bộ óc đồng tình: “Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao
siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ
óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ
là vàng bạc.”
Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy
mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân
thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí: “Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự
khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay tôi sẽ chỉ nói những từ cao
siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn.”
Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản
xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói
những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.
Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông : không
một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên
chai đá như những tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc
miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng
kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng
này sang miệng khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái
tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đóa hoa phá tan lớp băng
tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.
BA CHÚC CON ĐỦ
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở
các sân bay đến thế .Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được
ngắm nhiều người .Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét :phải nhìn mọi người “
chào ” và ” tạm biệt ” .Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt .
Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân
bay thành phố nhìn mọi người “tạm biệt ” .Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh
phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của
mình .Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc … tôi cảm thấy mình còn rất
nhiều điều quý giá khác .Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng
cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi
chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau … đó là những hình ảnh
mãi mãi nằm trong tâm trí tôi .
Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút “tạm biệt ” đấy .Có 1
lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút
giây cuối cùng .Họ ôm nhau và người cha nói : ” Ba yêu con, ba chúc con
đủ “.Rồi cô gái đáp lại :” Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ “
Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn
và cần khóc .Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư
của ông ấy nên không nói gì .Bỗng ông quay lại chào tôi và :
- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không
gặp nữa ?
+Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩng biệt với con gái ông ? Tại sao vây ?
-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất -Người cha nói -
Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất .
+Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói :” Ba chúc con đủ ” .Tôi có thể
biết điều đó có ý nghĩa gì không ?
Người cha già mỉm cười : Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua
nhiều thế hệ rồi – Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ
lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn – Khi tôi nói :” Ba chúc con đủ “, tôi
muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được
nó .
Rồi ông lẩm nhẩm đọc :” Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm
hồn con trong sáng .Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con
luôn sống .Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui
nhỏ nhất .Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng .Ba chúc con
đủ mất mát để con yêu quý những gì con có .Và ba chúc con đủ lời chào để
có thể vược qua được lời “tạm biệt ” cuối cùng .
Ông khóc và quay lưng bưóc đi .
Tôi nói với theo ” Thưa ông, tôi chúc ông đủ “
************************************************** **************
Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các
bạn như vậy .Chúc chúng ta đủ .
Khi đọc câu “Chỉ khi chúng ta mất đi một điều gì đó, chúng
ta mới thực sự thấy được
cái đó đáng quý biết nhường nào” của bạn mình chợt nhớ đến một câu danh
ngôn như thế này:
“When one door of happiness closes, another opens but often we look so
long at closed door that we don’t see the one that has been opened for us. I
wish your fingers were caught in the process!”
“Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra. Nhưng
thường ta cứ ngắm mãi cánh cửa đã đóng để rồi không thấy cánh cửa đang
mở ra. Chúc bạn biết mở cửa.”
Bạn thấy thế nào?
Sức Mạnh của Nụ Cười
(Halnoch McCarty)
Smile at each other, smile at your wife, smile at your husband, smile at your
children, smile at each other — it doesn’t matter who it is — and that will help
you to grow up in greater love for each other.
Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau
một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi
một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ,
tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những
người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông
từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế Chiến II. Từ những năm
tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay
một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry
là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử
bắn như những người khác. Ông viết :
“Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc.
Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh
ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi :
-Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt
tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế.
Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm
hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song
do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi
hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi
không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ còn là một con người.
-Anh có con không ? – Anh ta hỏi tôi.
-Có – Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiéc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta
cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng
của anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại
người thân. Anh ta cũng khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa
và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi
ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười.
Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết
rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm
giá và vị thế của mình, bên dưới những điều này còn có một cái thật quý giá
mà tôi gọi là tâm hồn.
Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng
còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có khoảnh khắc gắn bó
với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với
tôi đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể
dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà
đưa ra một lời khuyên chân thành : “Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với
vợ bạn, với chồng bạn, với con bạn và với mọi người – dù đó là ai, vì điều này
sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau”.
Chuyện cây táo
Cách đây rất lâu , ở 1 làng nọ có một cây táo cổ thụ .Hàng ngày có 1 cậu
nhỏ hay ra chơi đùa với cây . Cậu leo trèo lên ngọn cây , hái táo để ăn và khi
đã mệt mỏi cậu ngủ thiếp đi dưới bóng râm của nó . Cậu rất yêu quí cây táo
và cây táo cũng thích chơi đùa với cậu .
Thời gian trôi đi , cậu nhỏ gày nào đã lớn và không còn chơi đùa với cây táo
nữa . Một ngày nọ cậu xuất hiện với vẻ mặt rất buồn bã . Cây táo muốn cậu
chơi đùa với nó , nhưng cậu từ chối :
- Tôi không còn nhỏ nữa và tôi không muốn chạy xung quanh cây. Tôi muốn
chơi đồ chơi kia nhưng tôi không có tiền để mua chúng .
- Tôi cũng không có tiền – Cây táo nói – nhưng cậu có thể hái các trái táo để
bán và cậu sẽ có tiền .
Cậu trai rất mừng khi nghe đề nghị như vậy . Cậu hái hết các quả táo mang
đi bàn và không trở lại nữa . Cây táo rất buồn vì nhớ cậu .
Một ngày kia , cậu bé ngày nào đã trở thành 1 chàng trai , đến bên cây táo .
Nó rất vui mừng và đề nghị cậu chơi dùa với nó . Nhưng chàng trai từ chối và
đề nghị cây táo hãy cho chàng 1 ngôi nhà đề gia đìng của chàng trú ẩn .
-Tôi kô có nhà đê cho cậu – cây táo nói – nhưng cậu có thể chặt những tán
cây của tôi để làm nhà .
Và thế là chàng trai chặt hết các tán cây , vui vẻ mang đi . Cây táo rất hạnh
phúc khi thấy chàng trai vui nhưng không thấy chàng quay lại . Nó trở nên
buốn bã và cô độc.
Vào 1 ngày hè nóng nực rất lâu sau đó ,ngươi đàn ông- cậu bé lại xuất
hiện . Và cây táo lại rất vui mừng . Nó muốn chơi đùa , nhưng người dàn
ông ấy từ chối vì mệt mỏi . Ông ấy muốn có 1 chiếc thuyền để nghỉ ngơi và
muốn cây táo giúp mình . Cây táo đề nghị người đàn ông hãy đốn thân cây
to lớn của nó đề làm thuyền . Người đàn ông đốn cây và không xuất hiện
nữa .
Cuối cùng , vào 1 buổi chiều , ông lão – cậu bé đã xuất hiện .
- Ôi con trai ,bây giờ thì ta không còn gì để cho con nữa rồi – cây táo nói -
Không còn những quả táo chín ngọt..
- Con không còn răng để ăn táo..
- Cũng không còn cành để con leo …
- Con không đủ sức để làm việc dó.
- Thật sự ta không còn gì nữa , chỉ còn mỗi gốc cây – Cây táo khóc..
- Con không cần cái gì nữa cả . Chỉ cần 1 chỗ để nghỉ ngơi thôi .
Nói rồi ông lão ngồi lên gốc cây . Cây táo rất đỗi vui mừng . Nó cười qua làn
nước mắt.
Đây chỉ là 1 câu chuyện ngụ ngôn . Cây táo là cha mẹ chúng ta . Khi chúng
ta còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với Bố , Mẹ . Nhưng khi chúng ta lớn
thì chúng ta rời bỏ họ và chỉ quay về khi chúng ta cần lấy thứ gì hay chúng
ta có những nỗi phiền muộn . Cha mẹ vẫn sẵn sàng tha thứ đón nhận chúng
ta và làm tất cả những gì miễn là chúng ta được hạnh phúc.
Món quà dành cho những nhà thông thái
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật
ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa
ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm.
Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một
đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống VÀ KHÓC MÀ THÔI.
Ở ÐÓ , TRONG MỘT CĂN PHÒNG NHỎ, TỒI TÀN, cô đang nức nở.
Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James
Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.
Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham
Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm . Tuy vậy đó không phải là một
công việc kiếm được nhiều tiền.Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết
lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng
vận may đã không mỉm cười với cô.Tuy nhiên,cô rất hạnh phúc khi ôm ‘Jim’,
James Dillingham Young,t rong tay mỗi khi anh trở về.
Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên
bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.
Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim,
Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,
một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô
sáng lên.
Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá
nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây
thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta.Thứ còn lại là
mái tóc của Della.
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng.Thật tuyệt đẹp, không
khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô .Della cuộn
tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát .
Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại
trước bảng hiệu “Madame Eloise”.Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta
chẳng có một chút vẻ “Eloise” nào cả.
Della cất tiếng hỏi: ‘Bà mua tóc tôi không?’
‘Tôi chuyên mua tóc mà’, bà ta đáp và bảo :’ Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc
của cô đi’.
Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.
‘Hai mươi đồng’ bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.
‘Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi’ Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các
cửa hiệu trong niềm vui khôn tả .Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ . Ðó
là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình
nhưng rất tiếc là nó không có dây . Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết
rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.
Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu
còn lại.
Ðến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ
thầm :’Mình có thể làm gì với nó đây?’. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng
chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa.Tóc
của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. ‘Chúa ơi, mình trông
như một con bé nữ sinh ấy!’.Cô tự nhủ :’ Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế
này?’
Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng
rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo
khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh
đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh
đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: ‘Ðừng
nhìn em như thế , anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món
quà.Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói “Giáng sinh vui
vẻ”, em có một món quà rất hay cho anh này!’
‘Em đã cắt mất tóc rồi à?’Jim hỏi.
‘Ðúng thế ,em đã cắt và bán rồi ,vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em
vẫn là em mà!’ Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: ‘Em nói là em đã bán tóc à?’
‘Ðúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?’
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn.
Anh nói: ‘Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra
em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.’
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những
giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc
kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông
thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất
đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để
kẹp nữa!
Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. ‘Tóc em sẽ chóng dài ra
thôi Jim’, nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và
chạy đi lấy .
‘Ðẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú
nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi.Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim,
hãy nhìn nó với sợi dây mới này’
Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu
mỉm cuời nói: ‘Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.
Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em .Giờ thì
chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu’
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU
Janice Anderson Connolly
Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ
thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.
Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng
tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. “Nghe này,
thằng ngu kia!” đứa nằm dưới hét lên. “Tao cóc thèm để ý đến con em gái
của mày đâu!”
“Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?” đứa ở trên hăm dọa.
Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng
vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai
tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó,
giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào
chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.
Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt
gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra
vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. “Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi
em,” cậu ta nói. “Tụi em là những thằng ngu.” Và Mark rời khỏi phòng.
Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở
thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi
tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm
điều gì đó có ích hơn.
“Tụi nó quậy cô phải không?” Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy.
Tôi gật đầu.
“Đừng có suy nghĩ nữa,” anh ta nói. “Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo
vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có
phí thời gian với bọn này.”
“Ý anh là sao?”
“Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay
đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã
quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng
vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều
gì, cứ kêu tôi.”
Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của
Mark khi cậu ta nói “Chúng em là những thằng ngu.” Thằng ngu. Từ này cứ
vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.
Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp
tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại
lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.
“Đó là tên của tôi,” tôi nói. “Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?”
Bọn trẻ nói rằng tên của tôi “kỳ cục” và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên
như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu
lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.
“Các em nói đúng, tên của tôi là Janice,” tôi nói. “Tôi bị thiểu năng đọc,
nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi
chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu
tôi. Tôi bị đặt biệt danh “Đứa ngu”. Đúng vậy đó – Tôi đã từng là một “đứa
ngu”. Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và
sự xấu hổ của mình.”
“Vậy sao cô thành giáo viên được?” một đứa trẻ hỏi.
“Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp
học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh “thằng ngu”, các
bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp
này.”
“Tôi sẽ không dễ dàng với các em,” tôi tiếp tục. “Chúng ta sẽ làm việc và làm
cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một
số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu – đó là một lời
hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ “ngu” một lần nào nữa. Các em có hiểu
không?”
Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.
Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời
hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với
một đứa khác “Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở
đây.” Cậu đang cầm cuốn sách “To Kill a Mockingbird”.
Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với
tôi “Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp.”
Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ
pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.
Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật
nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn
trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi
nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.
Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi
khi tôi vừa bước vào cổng trường. “Xin cô vui lòng đi theo tôi,” ông nói một
cách nghiêm khắc. “Có chuyện trong phòng học của lớp cô.” Ông thẳng
bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.
Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa,
từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm
thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến
mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.
Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.
Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy.
Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu
đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh
để có thể chấp nhận bị coi là “nghèo”, Mark đã hỏi người chủ tiệm xin
những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên
đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.
Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học
sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.
Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa
nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại
học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước
đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.
Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn
bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!
